Đã bao giờ bạn nghĩ rằng khi bạn chìa tay ra, sẽ không có ai giúp đỡ bạn chưa?
Đã bao giờ bạn nghĩ rằng khi bạn muốn chia sẻ một điều đó, sẽ không có ai ở bên cạnh bạn chưa?
Đã bao giờ bạn nghĩ rằng khi bạn muốn chia sẻ một điều đó, sẽ không có ai ở bên cạnh bạn chưa?
Đã bao giờ bạn nghĩ rằng bạn thực sự trong suốt chưa?
Thế giới này là thế giới của vụ lợi, con người của cái thế giới thối nát này cũng là con người của vụ lợi. Thật đáng khinh bỉ khi họ sẵn sàng chà đạp lên lòng tự trọng, niềm tin, tinh thần và vật chất của người khác chỉ để có được cái mà họ muốn. Thật đáng khinh bỉ khi họ cho rằng mình có cái quyền, cái quyền được làm tổn thương người khác, cái quyền được xâm hại người khác. Này con người thối nát, mày nghĩ mày là ai?
Thật buồn cười khi họ tự nhiên đến mức đáng ngạc nhiên. Hay phải gọi là giả tạo. Họ sẵn sàng nở ra một nụ cười, chìa ra một bàn tay với bạn, chỉ khi họ nghĩ rằng bạn “có ích”. Họ sẵn sàng chia sẻ với bạn đủ thứ trên trời dưới biển, sẵn sàng nói với bạn những câu ngọt như mía lùi...
Nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi rằng đó là cái mặ nạ hoàn hảo chưa?
Họ sẽ vứt bỏ bạn, ném cái bạn gọi là “tình bạn”, là “niềm tin” của bạn vào cái thùng màu xám một cách không thương tiếc. Khi họ nghĩ rằng bạn không còn “có ích” nữa.
Tôi cũng đang tự hỏi, rằng, các người cần tôi, hay các người cần cái “thứ” mà tôi có?
Tôi vô vị. Tôi nhạt nhẽo. Tránh xa tôi ra.
///
“Nỗi buồn thì ai mà chẳng sợ. Nó như con gián gặm nhấm tâm hồn người ta vậy. Thế nên phải kệ nó mà làm sự đời thôi.”
No comments:
Post a Comment